Thi La là chúa đất Mường Luông, học rộng tinh thông phép thuật, mưu đồ làm bá chủ một vùng đem quân đi chinh phục hơn hai mươi mường lớn nhỏ chỉ còn một vùng duy nhất Chăm Pa là Thi La chưa lấy được. Mường Chăm Pa rộng lớn, dân giàu, quân mạnh nhiều voi trận, ngựa chiến. Chăm Pa có nàng công chúa Ba Bi xinh đẹp có tiếng đang thời phơi phới tuổi xuân.
Chăm Pa lúc này như miếng mồi trước mồm hổ đói. Thi La rỏ dãi như muốn nuốt chửng bất cứ lúc nào. Then thấy Thi La coi thường đất trời, xem tính mạng con người như cỏ cây. Nếu cứ để hắn thì máu của dân vẫn còn chảy chưa hết mùi hôi tanh, người trần gian không bao giờ yên ổn. Phải nhanh tay cứu lấy Chăm Pa. Then cho đứa con trai tài giỏi xuống trần gian đầu thai vào bà chúa đất mường Chăm Pa.
Sau ba tháng, bà đã đẻ được con trai. Chúa Chăm Pa đặt tên làThi Thặt. Được một tháng Thi Thặt mọc đủ răng, biết bò, được hai tháng biết đi biết nói, ba tháng diện mạo oai phong, thân hình cân đối, đoán biết được tình hình thế sự.
Thi Thặt bàn với cha: Chúa Mường Luông đang chuẩn bị quân để chiếm nước ta hơn tháng nữa chúng sẽ đem quân đến biên giới, nếu không tin cha cứ cử người đi dò xem hư thực ra sao.
Đúng như Thi Thặt dự đoán, tháng sau Thi La hành quân đến biên giới, ra yêu sách Chúa Chăm Pa phải ra hàng phục và cống dâng công chúa Ba Bi cho Thi La làm vợ. Lời hắn đanh như thép: nếu không đáp ứng được yêu cầu thì mường Chăm Pa sẽ bị chìm trong biển máu.
Thấy tình hình nguy cấp Thi Thặt xin cha được cầm quân ra trận. Chúa Chăm Pa suy nghĩ trả lời con tuy lớn nhưng chưa đầy một tuổi! Trận mở đầu chưa cần đến con. Thi Thặt xin cha cứ giao việc này cho con đối phó. Cha cứ an tâm ở nhà dõi theo tin vui. Thấy con nói thật lòng và quả quyết, Chúa Chăm Pa giao việc trận mạc cho con đảm nhiệm, Chúa ở nhà lo việc yên dân.
Thi Thặt biên thư trả lời Thi La: Lời ngươi dọa dẫm ta chẳng mảy may sợ hãi, ngươi hãy bỏ thói quen dọa nạt. Việc trận mạc như hai bên té nước, kẻ ướt ít, người ướt nhiều rốt cuộc chiến thắng sẽ thuộc về kẻ mạnh. Nếu ngươi đụng vào đất nước Chăm Pa, ta không giết thì ngươi cũng khắc chết. Cách tốt nhất thì hãy rút lui quân về nước. Tuy chưa giao chiến, theo lẽ trời, chiến thắng bao giờ cũng thuộc về bên chính nghĩa. Trước khi hành động ngươi hãy cân nhắc cho kỹ lưỡng.
Nhận được thư, Thi La bực tức như điên: Từ trước tới nay chưa ai dám mở mồm khuyên bảo mình, thế mà một đứa trẻ chưa đầy năm lại lên mặt dạy đời!
Thấy vậy nhiều tướng lĩnh can ngăn: Đánh vào nước lớn ta phải đắn đo cho kỹ. Đang hành quân chúng ta gặp vệt máu đỏ ngăn đường đó là điều chẳng lành. Lần này xin chúa hãy rút quân đã.
Thi La nói: Đã xuất quân phải giành được chiến thắng. Ta quyết tâm chiếm được đất nước Chăm Pa. Ta chẳng sợ nhãi nhép ranh con. Ta sẽ dạy cho nó một bài học nhớ đời.
Nói đoạn Thi La sắn tay áo hạ quyết tâm hô quân vượt biên giới tiến thẳng vào đất Chăm Pa. Qua cánh đồng đến thành cửa ải. Thi La lại viết thư khuyên Thi Thặt ra đầu hàng tức khắc. Thi Thặt biên thư trả lời: Thi La, ngươi chớ tự coi là kẻ bề trên mà lên mặt đè nẹt kẻ dưới: Thời làm mưa làm gió của ngươi đã qua rồi, nếu đụng vào thành Chăm Pa thì ta sẽ không tha tội chết, nếu ngươi bết điều tự rút quân về nhà may ra còn được sống yên thân vài năm. Không nghe lời ta can, ngươi sẽ phải chết phơi thây, đẫm máu trên mảnh đất này, lúc ấy ngươi muốn hối cũng chẳng kịp. Đây là lời khuyên bảo chân thật, ngươi nên cân nhắc. Nhận được thư, tim gan sôi sùng sục, đầu óc quay cuồng, Thi La không còn minh mẫn. Hạ lệnh đánh vào thành cửa ải Chăm Pa, quân Thi La nghe lời chủ xông vào như chó cắn dê. Biển người cuồn cuộn, khói bụi mờ mịt, trống chiêng vang động, chim muông tan tác. Thi Thặt mở đầu phù phép cảnh cáo quân Thi La, nổi cơn cuồng phong làm cho mọi người ngã ngửa, vũ khí trong tay bay đi khắp nơi như lá khô, muốn thu hồi lại phải mất nhiều thời gian. Thi Thặt cho dịu cơn gió, quân tướng Thi La lóp ngóp dậy, ngơ ngác, như trong mơ. Tay không, tìm vũ khí chẳng thấy đâu cả, những tướng lính trung thành hăng hái nhất của Thi La cũng cảm thấy nhụt chí, cùng nhau xin chúa chủ rút quân về nước. Nhưng Thi la một mực không nghe, sai Khun Bon – tướng tài nhất trong quân đội chinh chiến, đã đánh là thắng, không bao giờ thua. Khun Bon hoá phép vặt lá cây hoá thành chiến binh sung trận. Đoàn quân đông hàng mấy trăm vạn, tầng tầng lớp lớp, rầm rập tiến vào đè bẹp thành. Thi Thặt hoá phép thành cơn cuồng phong thổi vào đoàn quân, bỗng chốc đoàn quân liền biến thành lá khô, bay rào rào theo gió đi xa.
Khun Bon chết đứng! há hốc mồm chỉ biết nhìn theo. Nghĩ hết cách thấy không đánh nổi, Khun Bon bẩm lên Thi La! Chúa tức giận khiển trách: Ngươi chỉ là tướng vô dụng. Khun Bon uất ức, buồn bã, nản chí. Biết trước rằng, thế nào trận đánh cũng thua, nên Khun Bon chỉ ngồi xem Chúa ra trận.
Thi La đích thân ra trận thử một phen! Chúa hoá phép làm cho các sông ngòi ở trên đất Chăm Pa sinh ra nhiều rắn rết, thuồng luồng bò lổm ngổm tìm ăn thịt người. Kun quan, dân mường sợ hãi, nhà nhà cài then phố xá vắng tanh, bản mường không tiếng người.
Thi Thặt liền phù phép cho mọc ra hai mặt trời chiếu sáng trái đất nóng như rang, vạn vật phải tìm nơi trú ẩn, trăn, rắn, rết thuồng luồng không chịu được giẫy giụa chết phơi thây.
Thi La lại hoá phép thành hàng triệu con rết to chui ở dưới đất lên bò đi tìm cắn người.Thi Thặt lại cho biến thành hàng triệu con gà chân cao mỏ rộng, chạy nhanh để tìm ăn rết. Trong chốc lát rết bị gà mổ ăn hết sạch.
Thi La thua, bầy keo khác cho chín voi gộp lại thành một. Trên lưng mỗi con mang mấy chục tượng sỹ tạo thành những đoàn tượng chiến khổng lồ cho xông vào hòng dẫm nát cửa thành Chăm Pa .
Thi Thặt hoá phép thành lưới giăng như mạng nhện kiếm mồi, đặt bao quanh ngoài thành chờ đợi. Voi khổng lồ tiến vào bị bắt sống, Thi La lại hoá phép để cởi trói cho voi nhưng cởi được lớp ngoài thì lớp trong giữ lại, càng cởi càng bị vướng. Thi La thương sót nhìn đoàn voi chiến bị bắt, tinh thần suy sụp vì bị thua.
Một Chúa đất có tài, khét tiếng đã chinh chiến hàng mấy chục năm chưa bị thua lần nào, nay lại bị thua Thi Thặt nhục nhã ê trề, để tránh miệng thế gian chê cười Thi La tự vẫn. Thi Thặt thống nhất được các mường trần gian. Từ đó nhân dân các mường yên hàn, ấm no.